Loading...

TRIỀU QUY
#24. Chương 24: .2

TRIỀU QUY

#24. Chương 24: .2


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi lật sang trang sau , hiển thị số liệu thực nghiệm địa tầng mà tôi và Mục Lâm vừa khai quật dưới mật đạo tầng đất kiềm sâu bốn mét: "Theo số liệu định lượng carbon và quang phổ cơ học của Viện Nghiên cứu Khảo cổ, gỗ cổ đại sau ngàn năm phong hóa dưới lòng đất sẽ có độ co ngót thớ dọc là 0.12%, thớ ngang là 0.05%. Nếu dùng góc cắt 45 độ của đối thủ, khi nhiệt độ phòng bảo tàng thay đổi vào mùa đông, áp suất thủy tĩnh nội bộ sẽ khiến toàn bộ khớp mộng bị nứt gãy chỉ sau hai năm vận hành. Bản vẽ của đối thủ hoàn toàn là sản phẩm sao chép thô sơ bằng máy CNC từ một bản rập cũ của xưởng gỗ gia tộc họ Triệu năm 2005, hoàn toàn vô giá trị trong thực tế phục dựng cổ cấp quốc gia."

Tôi dừng một chút, quay sang nhìn thẳng vào mắt tên đại diện đang mồ hôi nhễ nhại của tập đoàn đối thủ, giọng nói phẳng lặng như tiếng d.a.o cắt vào thớ lụa: "Ngược lại , phương án kỹ thuật của Cố Thịnh sử dụng góc cắt biến thiên từ 42.3 độ đến 43.8 độ, đan xen với hệ thống chốt âm bằng mộc bằng gỗ bách ngâm dầu. Đây là kỹ thuật phục cổ nguyên bản được chép tay trong cuốn sổ tay thực địa năm 1975 của gia tộc họ Thương, và cũng là phương pháp độc quyền do ông nội nuôi của tôi — một người thợ đóng gạch cũ vùng nông thôn phía Bắc — đúc kết qua bốn mươi năm làm xưởng mộc cổ. Bản vẽ của Cố Thịnh có tính toán đến độ co ngót biến tính của thớ gỗ cổ, độ bền kết cấu lên đến ba trăm năm. Một kẻ đi ăn cắp ý tưởng thô sơ, đi tố cáo một nghệ nhân thực lực chế tác sao ?"

Những lời phân tích kết cấu hình học và số liệu thực nghiệm khoa học dứt khoát của tôi vang vọng khắp hội trường thẩm định. Đại diện tập đoàn đối thủ mặt cắt không còn một giọt m.á.u, ngã sụp xuống ghế, hai tay run rẩy không thể phản bác được một câu nửa chữ.

Toàn bộ Hội đồng thẩm định tối cao đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay của các giáo sư đại thụ vang lên rầm rộ. Chuyên gia Lý bước tới, hai tay đón lấy tập số liệu thực nghiệm từ tay tôi , ánh mắt tràn ngập sự kính nể sâu sắc: "Thanh Dao, bản phân tích ứng suất góc cắt biến thiên này quá xuất sắc! Nếu không có nhãn lực cố vấn trưởng của em tối nay, Bảo tàng Quốc gia suýt chút nữa đã dùng phải một phương án công nghệ lỗi , gây tổn hại nghiêm trọng đến di sản đất nước. Tôi tuyên bố, tập đoàn đối thủ bị loại vĩnh viễn và bị phong sát toàn diện khỏi ngành phục dựng, Tập đoàn Cố Thịnh chính thức trúng thầu dự án cung đình với số điểm tuyệt đối!"

Sự lật ngược thế cờ trong gang tấc này không cần đến một tiếng c.h.ử.i bới, không cần đến một cái tát tay rẻ tiền, tôi dùng chính cái thực lực chuyên môn đỉnh cao và tri thức địa tầng học thuật của mình để bẻ gãy hoàn toàn âm mưu bẩn thỉu của thương trường, cứu sống toàn bộ sản nghiệp Cố gia khỏi bờ vực phá sản chỉ trong vòng mười lăm phút điều trần.

Buổi thẩm định kết thúc, quan khách và các thành viên hội đồng từ từ rời khỏi hội trường.

Tôi đứng bên cạnh bàn thao tác, thu dọn lại đĩa cứng chuyên dụng vào túi canvas cũ. Từ phía sau , một bóng người gầy gò, run rẩy đang từng chút một bước lại gần tôi .

Bố tôi — ông Cố Quốc Thịnh — đang đứng đó. Ông ôm c.h.ặ.t tập hồ sơ trúng thầu dự án vào trước n.g.ự.c, đôi mắt thâm sâu của người đàn ông nửa đời người độc đoán trên thương trường lúc này đỏ hoe, những giọt nước mắt nghẹn ngào lăn dài trên gương mặt hằn rõ dấu vết bạc tóc của sự bất lực vừa qua. Ông nhìn tôi , đứa con gái ông từng bỏ rơi ở nông thôn hai mươi mười năm, đứa con gái ông từng ép phải quỳ xuống nhận lỗi ở văn phòng hiệu trưởng, đứa con gái ông từng sợ sẽ làm loãng tài sản gia đình... nay lại chính là người dùng cái tư thế hiên ngang, đỉnh đạc nhất của một nhà khoa học quốc gia để đứng ra chắn trước đầu sóng ngọn gió, bảo vệ cho tự trọng lớn nhất cả đời làm nghề của ông.

"Thanh Dao..." Giọng bố tôi run lên, khản đặc, ông cúi đầu trước mặt tôi , bờ vai gầy sụp xuống vì sự hối hận và tự trách tột cùng. "Bố sai rồi con... Bố thật sự sai rồi . Bố cứ nghĩ tiền tài và sản nghiệp của Cố Thịnh là thứ có thể định đoạt cuộc đời các con, bố bắt con phải học quản trị, bắt con phải nhường nhịn thể diện... Bố không ngờ, đứa con gái bố từng bỏ rơi, lại là người cứu sống cái gia đình này khỏi vũng lầy nhục nhã."

Bà Lâm Thục Hoa bước tới ôm lấy vai chồng, bà khóc nấc lên thành tiếng, giọt nước mắt muộn màng của sự hối lỗi thấm đẫm chiếc khăn lụa đắt giá.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/trieu-quy/chuong-24
Cố Thanh Vy đứng bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , đôi mắt cô ấy sáng rực lên một niềm tự hào và trân trọng chân thành nhất dành cho tôi : "Thanh Dao, em là niềm tự hào lớn nhất của hai chị em mình ."

Tôi nhìn gương mặt già nua, bạc tóc của bố tôi , lòng dâng lên một sự bình yên, tự tại tuyệt đối. Sự chữa lành lớn nhất của một người trưởng thành chưa từng là việc quay lại trả thù hay dùng những lời cay nghiệt để dằn vặt quá khứ; sự chữa lành lớn nhất là dùng chính cái năng lực tự thân để đứng ở một tầng mây cao hơn, dùng sự bao dung và tri thức đỉnh cao để che chở cho tự trọng của những người từng làm tổn thương mình , khiến họ tự nhìn thấy sai lầm mà cúi đầu tự hối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trieu-quy/12-2.html.]

Tôi nhẹ nhàng lấy từ trong túi áo khoác ra một tờ giấy nến mỏng — bản chỉnh sửa tỷ lệ góc cắt kết cấu mộng đuôi én do chính tay tôi viết lại dựa trên phương pháp điện trở bề mặt vi mô tối qua, đặt vào lòng bàn tay thô ráp đang run rẩy của bố tôi :

"Bố, bố làm nội thất gỗ cả đời, kỹ thuật nền tảng của bố và các thợ mộc Cố Thịnh rất tốt , bản rập này con đã tối ưu hóa thông số co ngót thớ dọc cho loại gỗ bách âm rồi . Đừng vì một lần bị kẻ tiểu nhân chơi xấu mà nản lòng, Cố Thịnh sau này ... vẫn là xưởng gỗ mộc uy tín nhất Kinh Thành."

Bố tôi ôm tập bản vẽ vào lòng, khóc như một đứa trẻ, cái nút thắt gia đình kéo dài suốt hai mươi mốt năm qua giữa tôi và ông Cố Quốc Thịnh bỗng chốc được tháo gỡ hoàn toàn một cách êm đẹp , chữa lành sâu sắc nhất trong không gian hội trường ngập nắng chiều.

Nắng hoàng hôn Kinh Thành nhuộm một màu đỏ chu sa rực rỡ lên những mảng tường gạch xám cổ kính của Bảo tàng Quốc gia.

Tôi quẹt thẻ bước ra khỏi lối Cửa số 1, đi bộ dọc theo lối đi rải sỏi rợp bóng cây long não xanh mướt. Phía cuối hành lang, một chiếc xe Volvo màu đen mờ đã đỗ sẵn bên vỉa hè từ lúc nào.

Thương Mục Lâm mặc chiếc áo măng tô màu xám tro, phong thái trầm ổn , chính trực thường ngày hôm nay nhìn về phía tôi mang theo một sự dịu dàng thâm sâu đến tận cùng của linh hồn. Anh không nói lời yêu đương hoa mỹ, anh bước tới, tự nhiên nhận lấy chiếc ba lô canvas cũ sờn bọc túi nilon của tôi đeo lên vai mình , rồi đưa cho tôi một chai nước khoáng ướp lạnh đã được vặn mở nắp sẵn từ trước , giọng nói trầm thấp, nội liễm chứa đựng một sự bao bọc kiên cố:

"Xử lý xong việc ở hội trường rồi chứ?"

"Vâng, con cảm ơn Thương phó giáo sư đã tiến cử," tôi đón lấy chai nước, uống một ngụm lớn, vị mát lạnh sảng khoái lan tỏa nơi cuống họng, xua tan đi cái nóng oi ả của ngày hè.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Mục Lâm nhìn tôi , đôi mắt một mí sâu hoắm của anh hiện lên một nụ cười trọn vẹn, thanh sạch nhất. Anh luôn đứng cạnh tôi trong lúc thế giới hào môn ngoài kia đang hỗn loạn vì danh lợi, anh ghi nhớ từng thói quen nghiên cứu nhỏ nhất của tôi và giữ lại từng mảnh ghi chú màu vàng trên bàn thí nghiệm. Tình yêu của chúng tôi nảy mầm tự nhiên từ những chi tiết mộc mạc của sự đồng điệu học thuật, kiên cố và vững bền hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào trên thế gian.

"Thanh Dao," Mục Lâm khẽ hạ thấp giọng, anh dắt tôi đi dưới những vòm cây long não lộng gió, thanh âm mang theo một phát hiện mới và một bí mật lớn chuẩn bị hiển lộ cho ngày mai: "Úc Viễn vừa hoàn thành bản quét rada xuyên đất ở tầng sâu bốn mét dưới hầm mật đạo căn nhà tập thể cũ của cô. Dưới bệ đá phong ấn của hai chiếc chìa khóa đồng cổ phượng hoàng và chim tước... chúng tôi tìm thấy cấu trúc của hai bộ lễ phục sườn xám cưới thêu tay bằng chỉ vàng ròng từ thời sơ Đường vẫn còn nguyên vẹn lớp màu khoáng nền."

Tôi nắm c.h.ặ.t chai nước trong tay, nhìn góc nghiêng gầy guộc nhưng rắn rỏi của anh dưới ánh hoàng hôn đỏ chu sa, lòng dâng lên một dợn sóng nhẹ nhàng tự tại. Một bí mật lịch sử lớn hơn, một chặng đường sự nghiệp rực rỡ và cuộc hành trình đại hôn đôi của bốn người trẻ tuổi chúng tôi đang từ từ hé mở những chương hoàn mỹ cuối cùng, bắt đầu từ một dự án phục dựng kiến trúc và sự bao dung dứt khoát đối với quá khứ.

Vậy là bạn đã theo dõi đến chương 24 của TRIỀU QUY – một trong những bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, HE, Hiện Đại, Hào Môn Thế Gia, Gia Đình, Chữa Lành, Sảng Văn đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Truyện sẽ sớm có chương mới, đừng quên theo dõi Fanpage để nhận thông báo nhanh nhất. Trong lúc chờ đợi, hãy thử tìm hiểu thêm các bộ truyện hấp dẫn khác mà bạn có thể chưa từng đọc qua!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo