Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Có thể làm được như vậy , ở ngoài đời làm gì không tốt ? Sự nghiệp thành công muốn tiểu thịt tươi nào mà không có , IQ cao cũng không che giấu được tầm nhìn hạn hẹp, ham muốn cấp bách, tâm lý biến thái của cô ta .]
[Nếu thật sự IQ cao, sao lại đi quyến rũ trẻ vị thành niên không thành còn g.i.ế.c người ?]
[IQ cao thì sao ? Không thay đổi được sự thật là cô ta đã hại c.h.ế.t một thiếu niên. Loại người này đặt ở ngoài xã hội càng nguy hiểm, tôi đoán đằng sau sự thành công của cô ta bây giờ, chắc chắn đã làm những chuyện không thể cho người khác biết , cứ chờ xem.]
[Ngồi chờ sói đội lốt cừu lộ mặt thật!]
[Đi c.h.ế.t đi , kẻ g.i.ế.c người !]
[…]
Nhân viên của tổ chương trình nhìn nhau , nhóm chuyên gia vuốt cái trán bóng loáng, thực sự đau đầu.
Sau khi người bị phán quyết bị che giấu ký ức và đưa vào thế giới ảo, tính cách và hành vi trong thế giới ảo quả thực sẽ bị ảnh hưởng bởi con người thật của họ. Có thể nói , những gì mãnh liệt hơn ở bản thể trong thế giới thực sẽ thể hiện rõ ràng hơn ở cơ thể giả trong thế giới ảo. Nếu không thì chương trình này cũng không thể gọi là phán quyết được .
Họ đã tính sai, họ đã coi thường cô gái bình dân không có gia thế, mặc người bắt nạt này , cả về trí tuệ lẫn những đặc điểm tính cách nào đó của cô.
…
Buổi phát sóng trực tiếp vừa mới bắt đầu không lâu, vì sự kích thích quá lớn, tâm trạng của mọi người cực kỳ khó chịu. Họ c.h.ử.i bới và đưa nó lên top tìm kiếm.
Lạc Triều lướt điện thoại, thấy tin này liền nói với Hoắc Sâm ở ghế sau : “Ê, đây không phải là con bé đã g.i.ế.c c.h.ế.t thằng ngốc Hoắc Hải sao ? Nó lại xinh đẹp như vậy , sao cậu lại nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn ?”
Hoắc Sâm đang xem tài liệu trên đùi, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên: “Không rảnh.”
“Ồ,
phải
rồi
, năm ngoái lúc đó
cậu
đang chuẩn
bị
cho kỳ thi nội các, nghĩ đến việc
phải
đối mặt với vị quốc vương lạnh lùng vô tình của chúng
ta
, kể cả là
cậu
cũng
rất
căng thẳng, nên
hoàn
toàn
không
rảnh để ý đến cô gái vô tội
này
đúng
không
.
Tôi
đoán
cậu
thậm chí còn
chưa
tìm hiểu gì cả,
chưa
xem qua ảnh của cô gái
này
một
lần
nào.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/xin-nhan-mot-quy-cua-chung-toi/chuong-24
”
Lạc Triều nhìn ra ngoài cửa sổ, đã có thể nhìn thấy ch.óp tháp pha lê của hoàng cung, miệng vẫn tiếp tục lải nhải: “Nếu tôi biết sớm nó xinh đẹp như vậy , tôi đã ra tay cứu về chơi hai năm cũng đáng. Bây giờ thì đã quá muộn rồi , nó còn ở trong tù thì thôi, đằng này lại tham gia chương trình này . Bệ hạ của chúng ta ghét nhất loại tội phạm muốn thách thức sự công chính của cơ quan tư pháp, lợi dụng chương trình này để trục lợi, được giảm án hoặc giành được sự nổi tiếng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xin-nhan-mot-quy-cua-chung-toi/chuong-24.html.]
Hoắc Sâm: “Cậu sợ.”
Lạc Triều: “Đùa à , tôi tài cao gan lớn, chỉ là một kỳ thi nội các cấp hai, sợ cái gì?”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hoắc Sâm: “Cậu hễ sợ là nói nhiều.”
Lạc Triều nhỏ giọng lầm bầm: “…Ai thấy quốc vương mà không sợ, đặc biệt là vị này của chúng ta . Lát nữa còn phải bị ngài ấy phỏng vấn, huhu…”
Lạc Triều một bên sợ hãi, nhưng trong mắt lại ẩn chứa một sự tham lam mãnh liệt.
…
Trong thế giới ảo.
Trong tiếng vỗ tay vang dội, phần diễn thuyết và trả lời câu hỏi của Tống Sư Yểu đã hoàn toàn kết thúc.
Hôm nay là ngày kỷ niệm 60 năm thành lập Golden Kodola, trong khuôn viên trường vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều là những gian hàng nhỏ của học sinh, hành lang cũng người qua kẻ lại .
Minh Xu và Thang Khải ẩn mình trong đám đông, đi theo sau Tống Sư Yểu, tìm kiếm cơ hội để bắt chuyện với cô.
Nhưng xem ra rất khó, theo sau Tống Sư Yểu không chỉ có họ, mà còn có một đám học sinh, cầm giấy b.út, muốn lên xin chữ ký. Nhưng vì Tống Sư Yểu đang đi cùng vài vị lãnh đạo nhà trường nên không ai dám vây lại .
Thế này làm sao hoàn thành nhiệm vụ đây! Minh Xu trong lòng lo lắng, vô cùng bất an.
“Thầy nghe nói em đã hoàn thành công việc giai đoạn trước , chuẩn bị nghỉ ngơi một thời gian?” Hiệu trưởng thăm dò hỏi.
Tống Sư Yểu liếc mắt qua đám đông xung quanh, có chút phân tâm: “ Đúng vậy .”
“Có hứng thú ở lại trường nghỉ ngơi không ?” Hiệu trưởng lập tức đề nghị, ý tưởng này đã xoay quanh trong đầu ông vài vòng: "Em cũng biết môi trường ký túc xá của trường chúng ta , không thua kém gì khách sạn, phong cảnh cũng tuyệt đẹp , ăn ở cũng rất tiện lợi…”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.