Loading...
Vào ngày huấn luyện quân sự, Khương Duyệt Đình đứng ở hàng trước đột nhiên ngất xỉu.
Tôi còn chưa kịp nói gì thì đã trông thấy Lê Du ở bên cạnh xông tới như một mũi tên rồi ôm chầm lấy cô ta .
Thậm chí anh ta còn chưa kịp giải thích câu nào với huấn luyện viên mà đã nôn nóng ôm Khương Duyệt Đình xông về phía phòng y tế.
Tôi đứng ngây người , bàn tay vừa mới vươn ra sững lại giữa không trung, thứ tôi bắt được chỉ là cơn gió ấm nóng mà tên bạn trai vừa để lại .
Bạn học ở bên cạnh huých vai tôi , cau mày nói khẽ: “Khương Duyệt Đình ngất xỉu mà sao Lê Du lại gấp gáp như vậy chứ? Chẳng phải cậu ta là bạn trai của cậu à ?”
Tôi cúi gằm mặt.
Đúng thế, Lê Du là bạn trai của tôi .
Nhưng Khương Duyệt Đình lại là cô bạn thân nhất của anh ta , chúng tôi đã cãi nhau rất nhiều lần về chuyện này , thế nhưng anh ta vẫn không chịu từ bỏ cô gái ấy .
Tôi chỉ có thể nói đỡ cho bạn trai mình với gương mặt tái nhợt: “Đó là bạn của anh ấy .”
Bạn học kia nhìn tôi , sau đó chẳng nói thêm lời nào nữa.
…
Mãi cho đến khi trời xẩm tối, Lê Du mới đưa Khương Duyệt Đình về lại kí túc xá.
Tôi làm như vô ý hỏi anh ta : “Khương Duyệt Đình sao rồi ?”
Lê Du nở nụ cười rất tươi, nụ cười ấy thật khác so với nụ cười lạnh nhạt xa cách của ngày thường, thậm chí còn có thể gọi đấy là nụ cười tràn đầy cưng chìu.
“Cô ấy không sao cả, giả vờ vì lười tập quân sự thôi. Cứ bày ra mấy trò nghịch ngợm như thế, phiền thật đấy.”
Tuy nói phiền, nhưng niềm vui trong đáy mắt anh ta càng lúc càng đậm hơn.
“À đúng rồi , tối nay bọn anh tụ tập một bữa nên lát nữa không đi ăn cơm với em được nhé.”
Tụ tập, vậy chắc chắn là có Khương Duyệt Đình rồi .
Tôi nhanh ch.óng nặn ra một nụ cười : “Đưa em đi cùng với, đều quen biết nhau cả, tiện thể để em thân thiết với bạn anh hơn.”
Lê Du nhíu mày: “Hôm nay mọi người không đưa người yêu theo, lần sau anh sẽ dẫn em đi .”
Nói xong, anh ta vừa cúi nhìn điện thoại di động vừa cong môi cười vui vẻ, sau đó phất tay với tôi rồi rời đi mất.
Tôi đứng im nhìn theo bóng lưng đang dần thu nhỏ lại ở cổng trường của người yêu, sau cùng cũng đành trở về kí túc xá.
…
Tôi nhận được một cuộc gọi từ bạn của Lê Du vào giữa đêm.
Trong điện thoại, giọng điệu say khướt của người nọ cho tôi hay rằng Lê Du uống say rồi , bảo tôi tới đón anh ta .
Đã hơn một giờ đêm, dưới kí túc xá đã sớm đóng cổng, tôi chẳng còn cách nào nên đành khoác vội chiếc áo khoác rồi nhanh chân chạy tới cổng sau và leo tường ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-than-cua-anh-ta/chuong-1.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ban-than-cua-anh-ta/chuong-1
html.]
Những ngọn đèn trên con đường nhỏ gần trường học đã hỏng hết rồi , gần đây nơi này lại có công trình đang thi công nên chẳng có người lui tới.
Trong không gian tĩnh mịch tối đen, tôi cứ cảm thấy như có ai đó đang đi theo sau lưng mình , kèm theo đó là giọng nói thì thầm vọng tới từ nơi xa xăm.
Tôi sợ lắm, nhưng vẫn phải kiên trì chạy ra khỏi cổng rồi bắt xe.
Sau khi lên xe tôi mới nhận ra lưng áo đã ướt đẫm bởi mồ hôi lạnh.
Nhưng không kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi vội đọc địa chỉ cho tài xế để ông ấy chở tôi đến nhà hàng - nơi Lê Du đang tụ tập.
Nhà hàng nọ rất xa, phải đi hơn nửa tiếng mới tới nơi, tôi xuống xe và tìm một lúc lâu mới thấy được gian phòng mà bạn của Lê Du đã nói , chẳng kịp chờ đợi, tôi gấp gáp đẩy cửa ra .
Sau đó tôi trông thấy, trên bàn cơm, Lê Du vừa tựa vào người Khương Duyệt Đình vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta .
Bọn họ ngồi sát vào nhau , Lê Du với gương mặt đỏ ngầu đang nhắm mắt la hét cái gì đấy.
Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tôi , Khương Duyệt Đình lúng túng đẩy Lê Du, dùng sức rút tay mình ra .
Nhưng Lê Du vẫn siết tay cô ta , nằng nặc không chịu buông.
Anh ta còn lẩm bẩm: “Đừng đi mà.”
Khương Duyệt Đình rút tay mấy lượt mà chẳng được nên gương mặt nhỏ nhắn dần đỏ ửng.
Cô ta dùng tay còn lại vỗ lên lưng Lê Du, thầm thì: “Tỉnh lại nào, Lý Nhiễm tới rồi .”
Mấy người bạn có mặt tại đây cũng thấy khó xử, vội vàng hòa giải: “Lê Du tưởng Duyệt Đình là cậu đấy.”
Tôi muốn nặn ra một nụ cười thật tươi để hóa giải không khí căng thẳng này , ấy thế mà có cố hết sức cũng không thể nhếch môi lên nổi.
Bởi vì tôi biết Lê Du chẳng nhầm tưởng như lời họ nói , người anh ta muốn nắm tay đúng là Khương Duyệt Đình.
Rốt cuộc vở kịch ầm ĩ này cũng đã kết thúc khi hai người anh em của Lê Du đỡ anh ta vào xe.
Cảm ơn bọn họ xong, tôi gọi xe đưa Lê Du về nhà, anh ta không quen ở kí túc xá nên đã mua một căn nhà nhỏ ở gần trường học.
Ngay lúc xe vừa khởi động, thông qua gương chiếu hậu, tôi trông thấy trên con đường phía sau vẫn còn một người lẳng lặng đứng đó.
Gặp nhau đã nhiều lần rồi nên cho dù ánh sáng mờ ảo khiến tôi không thấy rõ mặt mũi, tôi vẫn biết người nọ là ai.
Chính là Khương Duyệt Đình.
Cô ta đang lo lắng đứng trên đường dõi theo chúng tôi .
Tôi cười tự giễu, thôi không nhìn cô ta nữa.
Khung cảnh bịn rịn lãng mạn làm sao , tôi cứ như gậy đ.á.n.h uyên ương, làm chuyện không có tình người ấy nhỉ?
Lúc về đến nhà thì Lê Du đã chẳng còn tỉnh táo nữa.
Hôm nay anh ta uống nhiều quá nên suốt đường đi cứ lầm bà lầm bầm, chẳng biết đang nói cái gì.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.