Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đỡ anh ta đến bồn cầu nôn một trận, sau đó pha một ly mật ong rồi giúp anh ta uống hết.
Lê Du vừa uống xong đã hất tay tôi ra rồi đổ nhào xuống giường, tôi thở dài chán ngán cởi nốt quần áo của anh ta ra , sau đó thì nằm c.h.ế.t dí ở bên cạnh.
Nào ngờ tôi lại nghe thấy anh ta lẩm bẩm:
“Duyệt Đình, đừng đi mà.”
Từng từ từng chữ như chậu nước đá dội thẳng xuống người tôi vào ngày đông lạnh giá, tim tôi rét căm căm.
Tôi gần như bị đông lạnh đến cứng cả người , một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần nghiêng người sang nhìn Lê Du.
Tên kia vẫn chưa tỉnh.
Anh ta mò mẫn một chốc rồi nắm lấy tay tôi , sau đó chân mày đang nhíu c.h.ặ.t chợt giãn ra , tựa như đã tìm được chốn bình yên.
Giờ khắc này , từ sâu trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác ghê tởm khôn cùng, điều ấy khiến tôi không nhịn được mà hất văng bàn tay kia ra .
Lê Du bị tác động vật lý mạnh đến thế mà chẳng ừ hử gì, còn xoay người quay lưng về phía tôi tiếp tục say giấc.
Một lát sau , nhịp thở của anh ta dần dần bình ổn .
Còn tôi thì cứ trợn tròn mắt trong bóng tối, thức trắng cả đêm.
Khương Duyệt Đình.
Ngay cả trong mơ mà anh ta cũng chỉ gọi mỗi Khương Duyệt Đình.
Sáng hôm sau , Lê Du đã thoát khỏi cơn say.
Anh ta vừa tỉnh dậy đã vội che bụng lại , sắc mặt hơi tái đi , dạ dày của anh ta chưa bao giờ ổn cả, thế mà hôm qua còn dám uống rượu. Tôi bưng bát cháo hạt kê bí đỏ tốt cho dạ dày mà mình đã cất công dậy sớm chuẩn bị tới trước mặt anh ta và quở trách:
“Dạ dày không khỏe mà còn uống nhiều như vậy , anh ăn chút cháo lót bụng trước , lát nữa còn uống t.h.u.ố.c dạ dày.”
Lê Du chau mày: “Lần trước uống hết t.h.u.ố.c mà chưa kịp mua.”
Tôi đành lấy một chai t.h.u.ố.c trong túi xách ra và đưa cho anh ta , thở dài: “Em biết anh sẽ không nhớ nên tuần trước đi mua thêm mấy chai rồi .”
Lê Du sửng sốt, vươn tay cầm lấy chai t.h.u.ố.c rồi ngẩng đầu nhìn tôi .
Anh ta do dự trong chốc lát, sau đó cố làm ra vẻ thật tự nhiên: “Tối qua anh không nói cái gì kỳ lạ chứ?”
Tôi ngước nhìn anh ta , ăn ngay nói thật: “Tối qua anh luôn miệng bảo ‘Duyệt Đình đừng đi ’.”.
Người Lê Du cứng đờ, nhưng sau đó lại ra vẻ thản nhiên hớp một ngụm cháo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-than-cua-anh-ta/chuong-2.html.]
“Tối hôm qua mọi người đều chơi hết mình nên ai cũng uống nhiều, em đừng nghĩ lung tung, anh chỉ nói hưu nói vượn do say thôi.”
Tôi
đặt đũa xuống, cụp mắt
nhìn
vào
chén cháo
trước
mặt: “Em còn
chưa
nói
hai
người
có
cái gì,
anh
đâu
cần chột
dạ
như
vậy
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ban-than-cua-anh-ta/chuong-2
”
Lê Du nhíu mày: “Em nói gì thế? Anh làm sao mà phải chột dạ ? Anh với Duyệt Đình chỉ là bạn bè bình thường, em đừng nghĩ bọn anh xấu xa như thế chứ?”
Cho dù đã tự an ủi bản thân rất nhiều lần nhưng cảm giác uất ức vẫn trào dâng trong lòng. Tôi cười lạnh: “Vậy ư? Thế có ai uống say mà vẫn lôi kéo bạn mình không chịu buông tay, lúc ngủ còn gọi tên bạn mình không hả? Hai người trong sáng lắm, cao thượng lắm, là do tôi bị ngu thôi.”
Lê Du lập tức sững người , sau đó anh ta cáu kỉnh quăng chiếc muỗng trong tay xuống, đứng dậy mặc quần áo rồi đi ra ngoài.
Lúc ra tới cửa, anh ta còn quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét: “Đồ ngang ngược!”
Tôi chỉ hơi khựng lại chứ không quay đầu nhìn người nọ, sau đó tiếp tục vùi đầu ăn cho xong chén cháo.
Vì Khương Duyệt Đình mà chúng tôi đã cãi nhau vô số lần , tôi sớm quen rồi .
Rất khó để có thế nói rõ về mối quan hệ giữa Khương Duyệt Đình và Lê Du, cho dù hai người luôn oang oang công bố với bên ngoài rằng bọn họ chỉ là bạn bè, nhưng ánh mắt ai nhìn vào cũng đều mang theo ẩn ý.
Tôi biết Lê Du từ khi học cấp ba, tôi thích anh ta ba năm, đến bây giờ là năm thứ tư rồi .
Quãng thời gian này đã bằng một phần năm số tuổi của tôi rồi đấy.
Nhưng Lê Du và Khương Duyệt Đình lại quen nhau đến tận mười mấy năm.
Bọn họ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau , khi trước bạn bè trai gái của hai người cứ lần lượt đến rồi đi , nhưng bọn họ tuyệt nhiên chưa từng tách khỏi nhau .
Thậm chí Lê Du còn ép điểm thi xuống, cố ý học cùng một trường đại học với Khương Duyệt Đình.
Có lúc tôi cảm thấy thật kỳ lạ, sao bọn họ không quen nhau luôn đi ?
Vì sao Lê Du lại chọn tôi ?
Trước khi tôi và Lê Du chính thức ở bên nhau , hình như anh ta chưa từng thể hiện mình có hứng thú với tôi , cũng chỉ có tôi một lòng một dạ hăng say theo đuổi.
Rồi tình cờ một ngày nọ, đột nhiên anh ta lại chấp nhận lời tỏ tình của tôi , và chúng tôi trở thành người yêu.
Tôi vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ rằng tình yêu đơn phương mà mình hằng ao ước rốt cuộc cũng đã đ.â.m hoa kết trái, sau đó tôi còn theo chân anh ta tới nơi đất khách quê người để học đại học.
Bây giờ ngẫm lại thì, anh ta thật sự thích tôi nên mới đồng ý quen tôi sao ?
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc muỗng, miếng cháo bí đỏ trong miệng nhạt thếch như miếng sáp.
Một năm trời yêu nhau , ấy thế mà thời gian Lê Du ở bên Khương Duyệt Đình còn nhiều hơn tôi nữa.
Chúng tôi cũng cãi nhau rất nhiều lần vì mối quan hệ giữa anh ta và cô gái kia , tôi đã khóc , đã mắng, đã làm loạn đủ kiểu.
Nhưng cho dù tôi có khó chịu về chuyện này đến nhường nào đi nữa thì Lê Dũ vẫn chỉ dửng dưng nói một câu: “Chúng ta không còn gì để nói đâu , nếu em không thể chấp nhận việc này thì chia tay đi .”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.