Loading...
Nó run rẩy bò lên, cẩn thận quỳ ở một góc. Tôi xoa thái dương, vừa chỉ huy tùy tùng đổi đường, vừa nói : “Nhóc này , ta đưa ngươi đến thành Thanh Châu gần nhất, đến nơi thì xuống, biết chưa ?”
Đôi mắt đen vừa lóe sáng, lại lập tức tối sầm. Nó ngơ ngác nhìn tôi , mặt mày tái nhợt. Một lúc lâu sau , một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên. “Tiên nhân, đừng đưa con về… Con sẽ c.h.ế.t mất.”
Cảnh tuyết rơi tuyệt đẹp ngoài kiệu, nhưng tôi nào còn tâm trạng thưởng thức. Trong lòng dâng lên một nỗi phức tạp khó tả khi nhìn đứa trẻ đáng thương trước mặt.
Tôi nhớ đến một loại lô đỉnh, chọn trẻ con năm, sáu tuổi, luyện từ nhỏ. Ngày ngày bị ép uống vô số loại t.h.u.ố.c, thân thể mềm mại, da dẻ trắng nõn mịn màng. Khác với yêu tộc ở Trích Nguyệt Các, vốn sinh ra đã diễm lệ, không cần dùng t.h.u.ố.c cũng đạt đến cảnh giới ấy . Thường thì những kẻ luyện loại lô đỉnh này đều là tán tu không môn không phái.
Những loại t.h.u.ố.c kia , tổn hại thân thể vô cùng. Tuyệt tự, lão hóa sớm… đủ loại đau đớn dày vò nội tạng. Bọn họ, hiếm khi sống quá ba mươi.
Giang Miên đỏ hoe mắt ôm lấy tôi , người run lên bần bật. Giang Úc cũng im lặng. Những ngày tháng bị người ta coi như lô đỉnh, bọn họ đều hiểu rõ nỗi đau này . Tất nhiên đồng cảm.
“Thôi vậy .” Tôi phất tay dừng kiệu, nghiêng người , chậm rãi đưa tay xoa đầu đứa trẻ.
“Ta còn thiếu một d.ư.ợ.c đồng, hay là ngươi đi theo ta ?” Ánh mắt tôi dừng lại trên khuôn mặt nhỏ bé ấy . “Nhặt được ngươi ở Độ Sơn, vậy sau này , ngươi tên Thẩm Độ, thế nào?”
“Tiên… tiên nhân…” Nó kinh ngạc, suýt nữa c.ắ.n phải lưỡi.
Giang Miên lên tiếng: “Thẩm Độ, còn không mau dập đầu tạ ơn chủ nhân?”
Nó lúc này mới hoàn hồn, dập đầu xuống đất. “Thẩm Độ tạ ơn tiên nhân!”
Khi tiến vào bí cảnh, tôi không để họ đi theo. Truyền tống vốn ngẫu nhiên, tu vi bọn họ lại thấp kém, thân là yêu tộc, e rằng gặp nhiều nguy hiểm. Hơn nữa, tôi cũng có chút toan tính riêng, muốn xem xét bí cảnh này một phen, xem có tìm được manh mối nào về việc quay về hay không .
Hái xong vài cây d.ư.ợ.c thảo cần thiết ở vòng ngoài, tôi đứng lặng trước cửa vào vòng trong hồi lâu. Vào hay không vào ? Nghe nói chưa từng có ai sống sót trở ra , bên trong chắc chắn vô cùng hung hiểm.
Đang do dự, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói lạnh lẽo: “Ngân Linh, ngươi hại ta thành tàn phế, hôm nay ta phải lấy mạng ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-no-voi-ho-ly/chuong-6.html.]
Chưa kịp quay đầu lại , thân thể đã bị đẩy vào vòng trong. Thế giới này thật nhỏ bé, hiếm khi ra ngoài một chuyến lại gặp phải kẻ thù. Vậy cũng tốt , đỡ phải đắn đo nữa.
Tôi
phun nắm đất trong miệng, chậm rãi
đứng
dậy.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/duyen-no-voi-ho-ly/chuong-6
Vừa
đứng
vững, một con linh điệp khổng lồ liền xuất hiện
trước
mặt. Đôi cánh rộng chừng hai mét xòe
ra
, tạo thành một trận cuồng phong, thổi
tôi
xoay mòng mòng. Linh điệp nhà ai mà to lớn đến
vậy
?!
Kỳ lạ hơn là, miệng tôi còn chưa kịp ngậm lại , linh điệp đã bị một con cóc lớn núp sẵn bên cạnh nuốt chửng. Tôi nín thở, đứng im không dám nhúc nhích. Con cóc cao bằng một tòa nhà nhỏ, phồng má nhảy lên, mặt đất rung chuyển, đồng t.ử của tôi cũng rung chuyển theo.
“Ộp ộp.” Con cóc từ từ xoay người , đôi mắt vàng to tướng phản chiếu hình bóng nhỏ bé của tôi . Nếu có thể sống sót ra ngoài, nhất định phải khiến tên tiểu nhân hèn hạ kia cả đời không tu được vô tình đạo!
Ba ngày trong này , tôi sống dở c.h.ế.t dở. Nào dám mơ tưởng đến pháp khí, chỉ mong tránh được lũ dị thú kỳ quái này đã là phúc lắm rồi . Vừa ngồi xuống định uống miếng nước, lại bị bầy ong truy đuổi.
Tiếng vo ve ong ong bên tai, khiến đầu tôi muốn nổ tung. Vừa chạy vừa gào: “Ta chỉ uống chút mật ong của các ngươi thôi mà! Cần gì đuổi tận g.i.ế.c tuyệt thế này ?!”
Bí cảnh này áp chế tu vi, vòng trong càng áp chế mạnh hơn vòng ngoài. Kim Đan đại viên mãn của tôi bị ép xuống chỉ còn chút Trúc Cơ. Thời gian dài, tất nhiên sẽ đói, sẽ khát. Trên người lại không có Tịch Cốc Đan.
Bất đắc dĩ, tôi đành phải tự tìm đồ ăn. Ai ngờ đâu , mật ong vừa vào bụng, chúng nó đã kéo quân về, đuổi g.i.ế.c tôi suốt hai ngày hai đêm.
Lũ ong vo ve đầy trời, như mây đen vần vũ, che kín cả ánh mặt trời. Tôi nghiến răng, lấy Tị Thủy Châu từ trong túi trữ vật ra , nhảy thẳng xuống hồ nước phía trước . Nhưng lũ ong này hung hãn dị thường, vài con lì lợm còn lao thẳng xuống theo.
“C.h.ế.t tiệt!” Tôi vội vàng lặn sâu xuống đáy. Hồ sâu thăm thẳm, càng xuống sâu, ánh sáng càng mờ mịt, nước càng lạnh buốt.
Tị Thủy Châu bắt đầu xuất hiện một vết nứt. Lòng tôi chùng xuống. Không ngờ nó lại hỏng nhanh đến vậy . Tại vòng trong này , không hiểu sao pháp bảo nào lấy ra cũng chẳng dùng được bao lâu đã hỏng.
Vừa phân tâm, Tị Thủy Châu đã vỡ tan. Nước hồ lạnh như băng lập tức tràn vào mũi miệng. Dòng nước ngầm cuồn cuộn cuốn tôi xuống sâu. Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, định kết huyết ấn, liều mạng với lũ ong kia một phen.
Bỗng ánh sáng trắng lóe lên, một giọng nói như sấm rền vang vọng trong tâm trí: “Tìm thấy ngươi rồi , người được chọn.”
Thiên Cơ Thư, pháp khí thượng cổ trong truyền thuyết, đã cứu tôi . Hình dạng Thiên Cơ Thư, sao mà giống hệt quyển truyện tu tiên tôi đọc dở trên xe.
“Chẳng phải ngươi là…” Tôi khựng lại . Bìa truyện trắng viền vàng hiện rõ mồn một, nhưng tên truyện lại chìm vào quên lãng. Là thật sự quên, hay vốn dĩ chưa từng tồn tại? Nếu không phải xuyên không , vậy tôi … đang ở đâu ?
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.