Loading...
Ngày đầu tiên Kiều Hân bước chân vào biệt thự nhà họ Kiều, bầu không khí không hề có sự ấm áp của buổi đoàn viên mà nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, cảm nhận được sự run rẩy từ thân hình gầy gò của con bé khi nhìn thấy căn nhà lộng lẫy – nơi vốn dĩ thuộc về con nhưng lại bị tước đoạt suốt bảy năm qua.
Kiều Thành đứng ở phòng khách, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự căm hận. Nó không thèm che giấu bản chất của một linh hồn đ/ộ/c ác, trực tiếp ném con gấu bông yêu thích của nó xuống sàn ngay trước mặt Kiều Hân.
"Mẹ mang rác rưởi về nhà làm gì? Con đã nói rồi , nhà này có nó thì không có con!" Kiều Thành gào lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào em gái ruột như nhìn kẻ thù g/i/ế/t cha.
【Nam chính Kiều Thành bắt đầu hành động rồi ! Đúng vậy , phải làm cho con bé sao chổi này sợ hãi mà tự rời đi .】
【Kiếp trước nữ chính Tuyết Nhi vì con bé này mà bị mẹ Kiều Mạn hắt hủi, kiếp này nam chính nhất định phải đòi lại công bằng!】
Tôi cười lạnh, tiến tới một bước, che chắn hoàn toàn cho Kiều Hân. "Nếu con cảm thấy không sống nổi trong căn nhà này , thì có thể dọn ra ngoài. Nhà này mang họ Kiều, tiền trong tài khoản cũng là của mẹ . Con lấy tư cách gì để đuổi em gái mình ?"
Trần Vũ từ phía sau vội vàng chạy tới, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối và nhu nhược: "Kiều Mạn, em nói gì vậy ? A Thành nó còn nhỏ, em chấp nhặt với nó làm gì? Với lại ... anh vừa mới lén gửi một ít tiền cho cô nhi viện để họ chăm sóc Tuyết Nhi. Con bé đó ngoan lắm, hay là mình ..."
"Chát!"
Tôi không đợi anh ta nói hết câu, một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt Trần Vũ. Cái tát này tôi đã muốn đ.á.n.h từ lâu, đ.á.n.h cho sự hèn nhát và tư tưởng trọng nam khinh nữ đốn mạt của anh ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-chi-lo-con-gai-cua-toi-ai-cho-phep-cac-nguoi-bat-nat/chuong-3-thiet-lap-ky-cuong-va-man-va-mat-ke-nhu-nhuoc.html.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/trong-sinh-chi-lo-con-gai-cua-toi-ai-cho-phep-cac-nguoi-bat-nat/chuong-3
]
"Anh lấy tiền của tôi đi nuôi con của kẻ khác trong khi con gái ruột của mình phải chịu khổ bảy năm qua?" Tôi gằn giọng, từng chữ như nhát d.a.o cứa vào sự tự tôn hão huyền của anh ta . "Từ hôm nay, thẻ ngân hàng của anh sẽ bị khóa. Toàn bộ chi phí sinh hoạt của Kiều Thành cũng bị cắt giảm xuống mức tối thiểu. Tôi muốn xem, không có tiền của tôi , các người lấy gì để đóng vai 'thánh mẫu' cứu giúp Tuyết Nhi?"
Trần Vũ ôm mặt, lắp bắp không nói nên lời. Anh ta sợ hãi nhìn tôi , rồi lại nhìn con trai. Trong khi đó, Kiều Thành tức giận đến mức mặt mũi biến dạng: "Bà là mụ phù thủy đ/ộ/c ác! Bà đối xử với ba và con như vậy , sau này bà ch/ế/t đi sẽ không có ai chống gậy cho bà đâu !"
"Chống gậy?" Tôi bật cười cay đắng. "Loại con trai như con, mẹ thà nuôi một con ch.ó còn hơn. Từ giờ trở đi , phòng của Kiều Hân sẽ là căn phòng lớn nhất tầng hai – căn phòng mà con hằng ao ước. Còn con, dọn xuống phòng dành cho khách ở tầng trệt mà ở. Muốn làm đại ca, muốn làm nam chính? Tự mình mà đi kiếm tiền!"
Kiều Hân ngước mắt nhìn tôi , đôi mắt con bé rưng rưng lệ. Lần đầu tiên trong đời, có người đứng ra bảo vệ con, chống lại cả thế giới vì con. Tôi ôm lấy vai con, dõng dạc nói với hai kẻ đang đứng ngây dại kia :
"Đây là nhà của tôi . Kẻ nào không phục, cút!"
Gió Mùa Hạ
【Trời ơi, bà mẹ này đ/i/ê/n thật rồi ! Bà ta dám cắt tiền của nam chính?】
【Chờ xem, nam chính sẽ dùng ký ức kiếp trước để đầu tư chứng khoán, lúc đó bà ta sẽ phải quỳ xuống cầu xin anh ấy thôi!】
Tôi nhìn dòng bình luận đó mà khinh bỉ. Đầu tư chứng khoán? Để xem một đứa trẻ bảy tuổi không có vốn, không có căn căn cước công dân, lấy gì mà mở tài khoản? Trọng sinh thì sao ? Ở thế giới này , kẻ nào nắm giữ kinh tế, kẻ đó mới là vua.
Tôi cúi xuống, dịu dàng nói với con gái: "Kiều Hân, từ nay về sau , không ai có thể bắt nạt con được nữa. Kể cả người đó là cha hay anh trai con."
Truyện được sáng tác bởi Gió Mùa Hạ.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.