Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Phúc Sinh…”
Tôi khẽ nói .
Tay phải của ông ấy khó khăn giơ lên, muốn nắm lấy tay tôi .
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn nắm lấy tay ông ấy .
Tay ông ấy rất lạnh, rất gầy, chỉ còn da bọc xương.
Nước mắt trượt xuống từ khóe mắt ông ấy .
Hốc mắt tôi cũng đỏ lên.
07
Tôi đứng trong phòng ngủ dành cho khách rất lâu, nhìn Trương Phúc Sinh nằm trên giường bệnh.
Tình trạng của ông ấy quả thật rất không tốt .
Sắc mặt vàng vọt, hơi thở gấp gáp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở.
Các chỉ số trên máy theo dõi vẫn luôn d.a.o động, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cảnh báo “tít tít”.
“Tình trạng hiện giờ của ông ấy , còn có thể hồi phục không ?”
Tôi hỏi Tần Minh đang đứng ở cửa.
“Bác sĩ nói … hy vọng không lớn.”
Giọng Tần Minh rất thấp: “Vị trí nhồi m.á.u não không tốt , cộng thêm tuổi đã lớn, nền tảng sức khỏe kém.”
“Có thể duy trì hiện trạng đã là không tệ rồi .”
Lòng tôi trầm xuống.
“Vậy các con còn tốn nhiều tiền thuê thiết bị như vậy ?”
“Không phải mua, là thuê.”
Tần Minh nhấn mạnh: “Hơn nữa những thiết bị này đều là cần thiết.”
“Không có máy tạo oxy, ba có thể ngạt thở bất cứ lúc nào.”
“Không có máy theo dõi, chúng con căn bản không biết lúc nào ông ấy xảy ra vấn đề.”
“Vậy các con định làm sao ?”
“Cứ duy trì như vậy mãi sao ?”
Tần Minh im lặng.
“Tần Minh, mẹ đang hỏi con.”
Tôi nói : “Rốt cuộc các con có dự định gì?”
“Con… con cũng không biết .”
Tần Minh cúi đầu: “Con chỉ cảm thấy, không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.”
“Thấy c.h.ế.t mà không cứu?”
Tôi cười lạnh: “Tần Minh, con có biết duy trì một người thực vật phải tốn bao nhiêu tiền không ?”
“Mỗi tháng chỉ riêng chi phí y tế đã hai ba mươi nghìn, còn chưa tính phí hộ lý, tiền ăn uống.”
“Các con gánh nổi không ?”
“Chúng con sẽ nghĩ cách.”
“Cách gì?”
Tôi truy hỏi: “Đợi tiền giải tỏa?”
“ Nhưng tiền giải tỏa phải trả khoản vay ngân hàng trước , phần còn lại không đủ mua nhà tái định cư.”
“Vậy các con định làm sao ?”
“Bán nhà sao ?”
Tần Minh không nói gì.
Tôi đột nhiên hiểu ra dự định của bọn họ.
“Có phải các con muốn mẹ bỏ tiền không ?”
Tôi hỏi thẳng.
Tần Minh đột ngột ngẩng đầu lên: “Mẹ, con không …”
“Đừng giải thích nữa.”
Tôi cắt lời nó: “Từ ngày đầu tiên các con dọn vào , các con đã tính toán như vậy đúng không ?”
“Đầu tiên dọn vào ở, sau đó từng bước từng bước khiến mẹ chấp nhận, cuối cùng để mẹ bỏ tiền.”
“Mẹ, thật sự không phải như vậy …”
“Vậy là thế nào?”
Giọng tôi càng lúc càng cao: “Tần Minh, con tưởng mẹ không nhìn ra sao ?”
“Tiền giải tỏa nhà các con không đủ mua nhà tái định cư, cho nên muốn moi tiền từ chỗ mẹ .”
“Phí hộ lý, chi phí y tế đều là cái cớ, mục đích cuối cùng chính là để mẹ bỏ tiền!”
“Con không có !”
Tần Minh cuống lên: “Mẹ, con thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện lấy tiền của mẹ .”
“Là mẹ vợ bà ấy …”
“Là mẹ vợ?”
Tôi cười lạnh: “Vậy vì sao con không ngăn bà ta ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vua-nghi-huu-da-bi-ep-lam-ho-ly-toi-lien-di-du-lich-khap-the-gioi/9.html.]
“Vì sao phối hợp với bà ta diễn vở kịch này ?”
“Tần Minh, con khiến mẹ quá thất vọng.”
Mặt Tần Minh đỏ bừng,
muốn
nói
gì đó nhưng
lại
không
nói
được
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/vua-nghi-huu-da-bi-ep-lam-ho-ly-toi-lien-di-du-lich-khap-the-gioi/chuong-9
Lúc này , Vương Bình đi vào .
“Chị Tần, tôi nghe thấy hết rồi .”
Sắc mặt bà ta rất khó coi: “Chị nói không sai, tôi quả thật muốn để chị bỏ tiền.”
“ Nhưng chuyện đó có gì sai?”
“Chị là mẹ của Tần Minh, Tần Minh là con rể tôi , chúng ta là người một nhà.”
“Người một nhà giúp đỡ lẫn nhau , không phải là chuyện nên làm sao ?”
“Giúp đỡ lẫn nhau phải được xây dựng trên cơ sở bình đẳng.”
Tôi nói : “Không phải nhà các người gặp khó khăn thì đương nhiên bắt tôi gánh chịu.”
“Vậy chị nói phải làm sao ?”
Vương Bình cuống lên: “Phúc Sinh bây giờ thành ra thế này , không chữa mà chờ c.h.ế.t sao ?”
“Có thể chữa, nhưng các người phải tự nghĩ cách.”
Tôi nói : “Nên bán nhà thì bán nhà, nên vay tiền thì vay tiền, nhưng đừng đ.á.n.h chủ ý lên tôi .”
“Bán nhà?”
Vương Bình cười lạnh: “Nhà chúng tôi đang chờ giải tỏa, bây giờ bán rồi thì không lấy được tiền giải tỏa nữa.”
“Vay tiền?”
“Ai cho chúng tôi vay?”
“Họ hàng bạn bè đều đã hỏi vay khắp rồi , không ai chịu cho vay!”
“Vậy cũng không phải trách nhiệm của tôi .”
“Tần Du!”
Vương Bình đột nhiên gào lên: “Rốt cuộc chị có lương tâm không ?”
“Phúc Sinh nằm trên giường bệnh sống không bằng c.h.ế.t, chị nỡ lòng đứng nhìn sao ?”
“Tất nhiên tôi không nỡ.”
Tôi nói : “ Nhưng tôi càng không nỡ nhìn chính mình bị các người lợi dụng.”
“Lợi dụng?”
Vương Bình tức đến bật cười : “Được, vậy chúng ta nói thẳng luôn.”
“Chị Tần, trên giấy chứng nhận bất động sản của căn nhà này có tên Tần Minh không ?”
Lòng tôi thắt lại .
“Không có .”
Tôi nói : “Căn nhà này là tài sản sau hôn nhân của tôi và chồng tôi , không liên quan đến Tần Minh.”
“Không liên quan?”
Vương Bình cười lạnh: “Chị Tần, chồng chị mất rồi , căn nhà này sau này sẽ là di sản của chị.”
“Đợi sau khi chị trăm tuổi, Tần Minh là người thừa kế duy nhất.”
“Nói cách khác, sớm muộn căn nhà này cũng là của Tần Minh.”
“Cho nên?”
“Cho nên, căn nhà này cũng được xem là tài sản của Tần Minh.”
Vương Bình nói : “Đã là tài sản của Tần Minh, vậy nó có quyền quyết định dùng thế nào.”
Tôi bị lời của bà ta chọc tức đến bật cười : “Vương Bình, bà mù luật à ?”
“ Tôi còn sống, căn nhà này chính là của tôi , Tần Minh không có bất kỳ quyền gì!”
“Vậy nếu Tần Minh muốn thừa kế trước thì sao ?”
Vương Bình đột nhiên nói .
Tôi sững người : “Bà nói gì?”
“ Tôi nói , nếu Tần Minh muốn thừa kế trước căn nhà này thì sao ?”
Vương Bình nhìn chằm chằm tôi : “Theo pháp luật có quy định, con cái có thể thương lượng với cha mẹ để thừa kế trước một phần tài sản.”
Tôi nhìn Vương Bình, lại nhìn Tần Minh đang đứng bên cạnh, đột nhiên hiểu ra .
“Đây chính là mục đích thật sự của các người ?”
Giọng tôi run lên: “Các người muốn căn nhà này ?”
“Không phải muốn , mà là cảm thấy nên có một phần của Tần Minh.”
Vương Bình nói đầy lý lẽ: “Chị Tần, một mình chị ở căn nhà lớn như vậy cũng là lãng phí.”
“Chi bằng đưa nhà cho Tần Minh, bản thân chị đến viện dưỡng lão, như vậy mọi người đều thuận tiện.”
“Viện dưỡng lão?”
Tôi bật cười vì tức: “Vương Bình, mặt bà đúng là dày thật.”
“ Tôi nói sự thật.”
Vương Bình nói : “Năm nay chị cũng sáu mươi rồi , một mình ở căn nhà lớn như vậy , lỡ xảy ra chuyện thì làm sao ?”
“Chi bằng đến viện dưỡng lão, có người chăm sóc, an toàn hơn nhiều.”
“ Tôi không đến viện dưỡng lão.”
“Vậy chị sang tên một nửa căn nhà cho Tần Minh.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.