Loading...
"Sao có thể thế được !" Ta kiên trì: "Mau đi thỉnh!"
"Khoan đã !" Tô Cảnh Vân vội vã chạy tới, "Nương! Người đang làm cái gì thế này ! Con và Niệm Niệm đã ... giữa chúng con đã không còn khả năng nào nữa rồi ."
Tô mẫu đau xót nhìn nhi t.ử: " Nhưng vi mẫu rõ ràng thấy con mấy ngày nay đêm đêm đều đối diện với bức họa của con bé mà rơi lệ! Bình Dương quận chúa lại là hạng người như vậy , nhi t.ử của ta sao mà khổ thế này ..."
Tô Cảnh Vân vội ngắt lời bà, ngữ khí nghiêm nghị: "Mẫu thân ! Chuyện này Người không nên quản!"
Nói xong hắn lại ngẩng đầu nhìn ta , ánh mắt vẫn né tránh như cũ, gương mặt đầy vẻ thẹn thùng, "Niệm Niệm... để nàng phải kinh hãi rồi , nàng yên tâm, ta nhất định sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta cứ thế định thần nhìn hắn . Chẳng biết từ bao giờ, ta đối diện với hắn luôn cẩn trọng, nhút nhát. Hắn đối diện với ta cũng không còn sự thong dong, cởi mở như thuở nhỏ. Chúng ta là thanh mai trúc mã, từng là bạn chơi thân thiết nhất, có những ký ức tươi đẹp cùng lớn lên. Có lẽ đôi bên đều không có tình cảm nam nữ, cũng không nhất thiết phải thành đôi. Nếu hắn thành thật nói với ta , lẽ nào ta lại không thành toàn cho hắn ? Dù sao , chúng ta đã từng là bạn tốt của nhau . Cớ gì phải náo loạn đến bước này ?
Nhưng một khi đã đến nước này , ta sẽ không mềm lòng.
"Vậy vị ngự y này , Tô bá mẫu có còn muốn thỉnh nữa không ?" Ta bình thản hỏi.
"Không cần nữa." Tô Cảnh Vân phất tay đáp lời.
Ta quay người bước ra khỏi cửa lớn của Tô phủ, Tô Cảnh Nguyệt lại đuổi theo. Ả đứng cách cánh cửa gọi giật ta lại : "Bùi Niệm! Ngươi thực sự không cần ca ca ta nữa sao !"
"Trước đây chẳng phải ngươi thích huynh ấy nhất sao ! Làm gì cũng muốn đi theo huynh ấy , sao ngươi có thể tuyệt tình đến mức này ?!"
Ta quay đầu nhìn Tô Cảnh Nguyệt, ánh mắt mang theo sự thong dong chưa từng có : "Tô Cảnh Nguyệt, mối hôn sự này vốn là lựa chọn của chính hắn , mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình ."
Mọi chuyện đều như "tái ông mất ngựa", người phàm sao có thể liệu trước họa phúc tương lai? Chẳng qua đều là tự mình gánh chịu sướng khổ từ chính những lựa chọn của bản thân mà thôi.
Ta ngoảnh lại nhìn Thẩm Chiêu Dã đang cưỡi ngựa chờ ta phía trước , mỉm cười rạng rỡ, nỗi khó chịu trong lòng phút chốc tan biến. Chúng ta cùng lên xe ngựa, hướng về phía Vương phủ mà đi . Trước đây ta khao khát sau khi thành thân sẽ có một mái nhà của riêng mình . Giờ đây mới nhận ra , hóa ra ta đã sớm quen thuộc rồi , Dung Vương Phủ chính là nhà của ta .
13.
Chuyện xảy
ra
ngày hôm
ấy
chẳng hiểu
sao
lại
truyền thấu
vào
tận trong cung.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/vuong-van-khong-buong/chuong-13
Đương nhiên là vì
ta
vẫn kiên quyết thỉnh ngự y đến Tô phủ, triệt để đập tan cái ấn tượng "quả hồng mềm" dễ bắt nạt của bọn họ về
ta
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-van-khong-buong/chuong-13.html.]
Bệ hạ lôi đình nộ khí, ngay trên triều đường đã mắng nhiếc Tô phụ một trận vuốt mặt không kịp, nhân tiện giáng ông ta xuống một cấp quan. Hoàng hậu nương nương cũng vô cùng tức giận, nói rằng Tô gia thấy dùng lý chẳng xong nên mới dùng cái gọi là luân lý đạo đức để bắt chẹt ta . Đồng thời, bà còn hạ ý chỉ, để tránh đêm dài lắm mộng, lệnh cho ta và Thẩm Chiêu Dã ngay đêm nay phải viên phòng. Bà còn bảo... tốt nhất là trước khi chúng ta lên đường đến đất phong, phải để bà được bế tôn t.ử mập mạp.
Thế nên đêm nay Dung Vương Phủ có thể nói là náo nhiệt phi thường, trên dưới đều được bài trí rực rỡ y như đêm tân hôn thật sự. Dưới sự kiên trì quyết liệt của Bích Đào, ta cũng rất hợp cảnh mà diện một thân y phục đỏ thắm.
Đợi đến khi đám nha hoàn , ma ma gắng sức đẩy kẻ đang xoắn xuýt ngượng nghịu là ta vào tân phòng, ta thấy Thẩm Chiêu Dã vậy mà cũng mặc một thân đồ đỏ. Hơn nữa chàng còn khoa trương hơn ta , trước n.g.ự.c còn đeo một bông hoa lụa đỏ lớn...
Hai người chúng ta đối mắt nhìn nhau hồi lâu, chẳng ai nỡ mở lời trước . Đám ma ma, nha hoàn cười hì hì rồi đóng sập cửa lại . Khi thế gian đều đã yên tĩnh, ta chỉ cảm thấy càng thêm ngượng ngùng.
"Dung Vương huynh ..." Ta cười ngây ngô: "Bộ này của huynh ... trông cũng đẹp lắm."
Thẩm Chiêu Dã nhìn ta rực cháy, trong mắt chứa đựng rất nhiều cảm xúc mà ta không hiểu hết, "Niệm Niệm, sao nàng không lại đây?"
Nói đoạn chàng bước về phía ta . Ta theo bản năng đi vòng quanh bàn, không tự chủ được mà nuốt nước miếng, "Muội... tối nay muội ăn hơi nhiều, muội đi lại chút cho tiêu cơm."
Thẩm Chiêu Dã có lẽ bị ta chọc cười , chàng khẽ cười một tiếng, rồi bắt đầu cởi áo, "“Huynh trưởng” đây còn có thứ đẹp hơn, nàng có muốn xem không ?"
Ta...!
"Huynh lưu manh!" Ta hét lên một tiếng, quay người định chạy ra ngoài, ngay cả chiếc giày thêu cũng vì sợ mà rớt mất một chiếc.
Thẩm Chiêu Dã phi thân tới, nhẹ nhàng tóm gọn ta vào lòng. Ta đờ người như phỗng, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo chàng , "Không được không được , muội sợ!"
Thẩm Chiêu Dã cười lớn vỗ vỗ mặt ta : "Đồ ngốc, dọa nàng thôi!"
Dứt lời, chàng đặt ta lên giường, còn mình thì nằm xuống bên cạnh, y phục vẫn giữ nguyên.
"Khi chưa có sự đồng ý của nàng, ta sẽ không chạm vào nàng."
Nói xong chàng lén nhìn ta một cái: "Chúng ta dù sao cũng là phu thê chính thống, ngủ chung một giường chắc không vấn đề gì chứ?"
Lòng ta cuối cùng cũng trút được gánh nặng, gật đầu lia lịa: "Không vấn đề! Không vấn đề gì hết!"
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.