Loading...

KHUÊ TRẠCH KÍNH TOÁI
#4. Chương 4: 4

KHUÊ TRẠCH KÍNH TOÁI

#4. Chương 4: 4


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

CHƯƠNG 4: CON CHIM SÁO BỊ BẺ GÃY CÁNH

"Nếu một ngày ta muốn cả Khương gia của tỷ phải bồi táng cùng Chu Diên Ngôn, tỷ có còn nắm lấy tay ta thế này không ?"

Giọng nói của Ức Chân rất nhỏ, lọt thỏm giữa tiếng gió tuyết rít qua khe cửa hông của Chân Viên. Nàng ấy không nhìn ta , đôi mắt u uất dán c.h.ặ.t vào vệt m.á.u đã khô trên đóa hải đường thêu dở. Khói trầm hương trong phòng vẫn lẩn khuất, thứ mùi hương từng làm ta ngây ngất trong đêm động phòng hoa chúc, giờ đây ngửi lại chỉ thấy vị tanh nồng của một cái bẫy tinh vi.

Ta không buông tay, trái lại , ngón tay ta siết nhẹ thêm một chút. Hơi lạnh từ da thịt nàng ấy truyền qua lòng bàn tay ta , buốt giá nhưng chân thật.

"Khương gia của ta có trăm người , mạng nào cũng quý." Ta kéo lại cổ áo bị lệch cho nàng ấy , che đi những vết lằn roi tím thẫm đáng sợ kia , giọng nói bình thản đến tàn nhẫn: " Nhưng mạng của Chu Diên Ngôn thì không đáng giá thế. Ức Chân, năm xưa phụ thân ngươi rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì trên tay hắn ?"

Ức Chân ngẩng đầu, bờ môi nhợt nhạt mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng. Nàng ấy nhìn ta , như thể đang cân đo xem lòng tự trọng của một đích nữ danh gia vọng tộc có thể chịu đựng được bao nhiêu phần sự thật rữa nát.

Rồi, nàng ấy buông một tiếng cười khẽ, tiếng cười trống rỗng đến nghẹn lòng.

"Hắn nói với tỷ rằng gia đình ta phạm tội tham ô quân nhu, đúng không ? Hắn nói hắn đã dùng mọi quân công để xin bệ hạ giữ lại mạng sống này cho ta , rồi bốc hơi ta khỏi thế gian này vì thâm tình?" Ức Chân lùi lại một bước, xích sắt dưới chân kêu lên loảng xoảng, âm thanh như găm vào đá lạnh. "Năm đó Chu Diên Ngôn chỉ là một thiếu tướng quân dưới trướng phụ thân ta . Trận chiến biên ải năm ấy , phụ thân ta phát hiện hắn tự ý cắt đứt lương thảo của quân đội phe đối lập trong triều, khiến ba vạn đại quân c.h.ế.t đói trong hẻm núi, chỉ để tự mình hắn lập nên kỳ tích một ngựa định giang sơn."

Lồng n.g.ự.c ta thắt lại , nhưng gương mặt ta vẫn phẳng lặng như tờ giấy tuyên trắng chưa nhỏ mực.

"Phụ thân ta muốn dâng sớ luận tội hắn ." Giọng Ức Chân bắt đầu run lên, những giọt nước mắt khô khốc không thể rơi được nữa, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu. " Nhưng sớ chưa kịp dâng, lệnh tịch thu tài sản đã đến trước cửa phủ. Chu Diên Ngôn tự tay dẫn binh vào nhà ta . Hắn đứng trước mặt phụ thân ta , rút thanh gươm còn đẫm m.á.u ra và nói : 'Ức đại nhân, ngài già rồi , vinh quang của Chu gia ta phải do ta tự tay nhuộm đỏ.' "

Nàng ấy ngã ngồi xuống chiếc đôn gỗ, hai tay ôm lấy đầu, bờ vai gầy guộc run lên bần bật.

"Hắn g.i.ế.c phụ thân ta , bức t.ử mẫu thân ta , rồi chuốc t.h.u.ố.c mê đưa ta đến cái trang viện này . Ngày ta tỉnh lại , hắn quỳ bên giường ta , khóc đến mức long trời lở đất, nói rằng hắn đã dùng toàn bộ binh quyền để đổi lấy một đạo thánh chỉ giả t.ử cho ta . Hắn nói hắn làm tất cả vì yêu ta ."

Con chim sáo bị bẻ gãy hai cánh, bẻ luôn cả giọng hót, rồi bị nhốt vào chiếc l.ồ.ng vàng thắp đầy hương trầm. Mỗi một trận đòn roi, mỗi một cái ôm siết vặn vẹo của hắn ở nơi này , đều là để ép nàng ấy phải thừa nhận rằng: Hắn là vị cứu tinh của nàng ấy .

Căn phòng rơi vào một khoảng lặng dài dằng dặc. Tiếng tuyết rơi ngoài hiên hiu hắt, từng chút một lấp đầy những kẽ nứt của thời gian.

Ta đứng đó, nhìn chiếc bàn trang điểm rập khuôn với khuê phòng của mình , nhìn những hộp phấn son đồng một kiểu dáng mà Chu Diên Ngôn mua ban phát cho cả hai người phụ nữ.

Trong cái xã hội nam quyền từ trong xương tủy này , phụ nữ chúng ta rốt cuộc là cái gì?

Ta là đích nữ Khương gia, quản lý hàng trăm con người trong phủ Hầu không một sai sót. Người ngoài nhìn vào đều bảo ta ngồi trên đỉnh cao vinh hoa, nắm giữ quyền phân phó nội viện. Nhưng thực chất, khi Chu Diên Ngôn muốn cưới người mới, hắn chỉ cần nhẹ nhàng lập một cái bệnh án giả, đưa ta ra một trang viện hoang vu ở Giang Nam, là có thể xóa sạch mọi vết tích của ta tại kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khue-trach-kinh-toai/4.html.]

Còn Ức Chân, nàng ấy tài hoa, là khuê tú của quan viên, là thanh mai trúc mã của hắn .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/khue-trach-kinh-toai/chuong-4
Nhưng khi hắn cần quân công, gia tộc nàng ấy liền thành bàn đạp. Khi hắn cần thỏa mãn d.ụ.c vọng thâm tình ích kỷ, nàng ấy liền phải "c.h.ế.t" trên danh nghĩa để làm một món đồ chơi không có lai lịch dưới mật thất.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Chính thất hay biệt viện, cáo mệnh phu nhân hay tội thần chi nữ, suy cho cùng cũng chỉ là những cái nhãn do nam nhân tự tay dán lên. Khi họ ban phát sủng ái, chúng ta là trăng sáng, là báu vật. Khi họ cần quyền lực, chúng ta chỉ là những quân cờ có thể tùy ý định đoạt, phế bỏ. Chúng ta ở trong bốn bức tường nội viện, tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy, ghen tuông đến tột cùng tâm can, rốt cuộc cũng chỉ là để cầu xin một chút thương hại từ kẻ nắm quyền sinh sát thực sự mà thôi.

Nghĩ đến đây, một cảm giác tiếc nuối tột cùng dâng lên trong lòng ta . Tiếc nuối cho ba năm ta tận tụy chải tóc thêu hoa, tiếc nuối cho năm năm Ức Chân chịu đựng nhục nhã trong bóng tối. Hai chúng ta đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tháng ngày tự do ngoài kia , chỉ vì bị trói buộc trong một chiếc l.ồ.ng mang tên Chu Diên Ngôn.

"Bộ hỷ phục kia ..." Ta khẽ lên tiếng, giọng nói khô khốc.

Ức Chân ngước nhìn ta , khóe môi khẽ giật: "Ta lén tích cóp từng chút chỉ vàng, thêu suốt hai năm. Ta biết hắn muốn cưới thê t.ử mới, ta biết hắn muốn biến tỷ thành ta của tiếp theo. Khương Vãn Ninh, ta gửi bộ phục đó cho tỷ, không phải vì ta muốn khiêu khích tỷ. Ta chỉ muốn dùng khoảng trống hai tấc ở eo kia để nhắc nhở người vợ chính thất đang ngủ say trong phủ Hầu biết rằng: Người đàn ông nằm bên cạnh tỷ, là một con quỷ dữ."

Nàng ấy cười thê lương, ngón tay run rẩy chạm vào sợi xích bạc dưới chân: "Ta vốn nghĩ, tỷ sẽ giống như những phu nhân hào môn khác, lập tức đem người đến dìm c.h.ế.t ta để giữ thể diện. Như vậy , ta cũng được giải thoát. Ta sống thế này , mệt quá rồi ."

"Ngươi muốn c.h.ế.t sao ?" Ta bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt sương mù của nàng ấy . "Ngươi c.h.ế.t rồi , Chu Diên Ngôn vẫn sẽ là vị Đại tướng quân vinh hiển, vẫn sẽ cưới thê nạp thiếp , vẫn sẽ nhốt những nữ t.ử khác vào cái Chân Viên này . Máu của gia tộc ngươi sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp tuyết kinh thành. Ngươi cam tâm sao ?"

Ức Chân khựng lại , giọt nước mắt cuối cùng đọng trên hàng mi dài khẽ rơi xuống, làm nhòe đi một vệt m.á.u trên tay áo.

"Ta không cam tâm." Nàng ấy thì thầm, giọng nói từ yếu ớt dần trở nên sắc bén như một lưỡi d.a.o găm. " Nhưng ta có thể làm gì? Ta không có danh phận, không có binh quyền, cổ chân còn bị khóa bởi sợi xích của hắn ."

Ta đứng thẳng người lên, ánh mắt lướt qua sợi xích bạc mảnh nhưng kiên cố kia . Chu Diên Ngôn thích dùng xích để khóa thể xác của Ức Chân, và dùng danh phận để khóa linh hồn của ta .

Hắn yêu Ức Chân bằng sự kiểm soát vặn vẹo, và yêu ta bằng sự định hình tàn nhẫn. Hắn là kẻ thù chung của chúng ta , và hắn thường nhận ra sai lầm quá muộn vì luôn tự phụ vào quyền lực vạn quân của mình . Hắn tưởng phụ nữ chỉ biết khóc lóc ghen tuông, hoàn toàn không nghĩ tới việc hai mặt của một tấm gương đồng có thể bắt tay nhau để phản sát.

Ta đưa tay vào trong tay áo, lấy ra mảnh giấy hoa tiên đêm qua, chậm rãi xé nát nó trước mặt nàng ấy , để những mảnh giấy vụn rơi xuống như những bông tuyết nhỏ.

"Ngươi không có danh phận, nhưng ta có . Ngươi không có binh quyền, nhưng Khương gia của ta có đồng liêu tại triều đình." Ta cúi xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, đầy vết chai sần vì thêu thùa của Ức Chân, kéo nàng ấy đứng thẳng dậy.

Lòng tự trọng của ta không cho phép ta cúi đầu trước số phận mà gã đàn ông kia sắp đặt. Càng đau đớn, cái đầu của ta càng tỉnh táo đến tột cùng.

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng ấy , từng chữ thốt ra lạnh ngắt nhưng ngập tràn sức mạnh tự cứu:

"Nội viện này là nấm mồ của phụ nữ. Nhưng nếu phải c.h.ế.t, ta muốn Chu Diên Ngôn phải chôn cùng."

Ức Chân nhìn ta , đôi bàn tay gầy guộc của hai chúng ta siết c.h.ặ.t lấy nhau giữa căn phòng ngập tràn hương trầm độc hại. Trong mắt nàng ấy , ngọn lửa thù hận đã tắt từ năm năm trước , đêm nay bỗng chốc bùng cháy trở lại , rực rỡ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

Bạn vừa đọc xong chương 4 của KHUÊ TRẠCH KÍNH TOÁI – một bộ truyện thể loại Cổ Đại, Gia Đấu, Không CP, Nữ Cường, Trả Thù, Sảng Văn đang nằm trong top tìm kiếm tại Sime Ngôn Tình. Tình tiết ngày càng cuốn hút, hứa hẹn những diễn biến bất ngờ phía trước. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới sớm nhất, và nếu bạn đang tìm cảm hứng đọc tiếp, nhiều truyện cùng thể loại đang sẵn sàng chờ bạn khám phá!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo