Loading...
(Tạm dịch: Kính vỡ phòng khuê)
VĂN ÁN
Kinh thành đổ trận mưa tuyết lớn nhất năm thứ ba khi gả phủ Vĩnh An Hầu.
Một giờ đêm, nhận một chiếc tráp nặc danh gửi nội viện. Bên trong là một bộ hỷ phục thêu chỉ vàng tinh xảo, kèm theo một mảnh giấy hoa tiên:
"Ta gả cho tỷ, Chu Diên Ngôn."
Ta mặc thử bộ hỷ phục đó gương đồng. Mọi chi tiết đều khít, duy chỉ vòng eo là rộng hơn hai tấc.
Hai tấc , chính là đo của Ức Chân — vị thanh mai trúc mã nhảy sông tự vẫn năm năm của phu quân , Vĩnh An Hầu Chu Diên Ngôn.
Đêm đó, Chu Diên Ngôn khải trở về, thấy mặc bộ hỷ phục đỏ rực trong bóng tối, trong một khoảnh khắc kinh hoàng, vị Đại tướng quân vạn quân sờn thất thanh thốt lên một chữ: "Chân..."
Hóa , ba năm qua, loại hương trầm bắt đốt, điệu múa ép học, cho đến dung nhan dịu dàng phục tùng của ... đều do một tay nhào nặn để biến thành cái bóng của cũ.
Ta là con gái danh gia vọng tộc, nửa đời học Tứ Thư Ngũ Kinh, nửa đời học thuật quản gia sổ sách, cái đầu đủ lạnh để rằng: ghen tuông với một chết là trò ngu xuẩn nhất của phụ nữ trong bốn bức tường nội viện.
Thế là, cầm đèn dầu, một bước xuống mật đạo thư phòng của .
Tại trang viện biệt lập ẩn giấu trong bóng tối, tìm thấy một con " xanh" tranh phu quân, mà chỉ thấy một nữ nhân gầy gò xích bạc siết chặt cổ chân, đầy vết thương do sự cuồng kiểm soát vặn vẹo của Chu Diên Ngôn ban tặng.
Trong cái xã hội nam quyền rữa nát , nữ nhân trong bốn bức tường nội viện tranh sủng đến đầu rơi máu chảy, thì kẻ nắm quyền sinh sát vẫn là gã nam nhân cao .
Thay vì tổn thương , hai chúng chọn bắt tay để lột da con quái vật .
Hắn dùng lễ giáo giam hãm , dùng xích sắt nuôi nhốt cô , biến hai chúng thành hai mặt của một tấm gương đồng rập khuôn để thỏa mãn dục vọng kiểm soát tối thượng của .
Đáng tiếc, tấm gương , đêm nay nứt .
“Nam nhân thời thích nhốt nữ nhân bốn bức tường nội viện, bắt họ ghen tuông, hãm hại vì chút sủng ái vụn vặt, để họ quên rằng họ cũng linh hồn. Họ gọi những họ thể thuần hóa là 'ánh trăng sáng'. họ quên mất, trăng sáng vốn dĩ treo trời cao để soi rọi nhân gian, chứ vĩnh viễn thuộc về chiếc lồng rữa nát của riêng ai.”