Loading...

TRIỀU QUY
#6. Chương 6: 3.2

TRIỀU QUY

#6. Chương 6: 3.2


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi tôi quẹt thẻ xông vào phòng chỉnh lý số 2, không gian bên trong đã ngập một lớp sương mù mỏng do hơi nước xả ra từ van áp suất bị hỏng. Tiếng chuông báo động kêu liên hồi.

Triệu Giai và các nghiên cứu sinh khác đang hoảng loạn dùng những tấm khăn vải cotton khô để che đậy các khay hiện vật, nhưng phương pháp này hoàn toàn vô dụng đối với loại gốm thô chưa nung chín kỹ đang hút ẩm như bọt biển.

"Thầy Thương! Van xả áp bị kẹt rồi , kỹ thuật viên bảo phải mất mười phút mới ngắt được hệ thống!" Một trợ lý nam hét lên trong tiếng còi báo động.

Thương Mục Lâm đang đứng bên tủ vách kính, tay giữ c.h.ặ.t chiếc hộp chứa tiêu bản cốt lõi, gương mặt anh nghiêm nghị đến đáng sợ, đôi mắt một mí co rút lại . Anh đang định ra lệnh di dời toàn bộ hòm ra hành lang thì tôi đã sải bước đến bên bàn thao tác trung tâm.

"Đừng di chuyển! Di chuyển lúc này sự thay đổi áp suất không khí đột ngột giữa phòng và hành lang sẽ làm nứt xương gốm ngay lập tức!" Tôi lớn tiếng cắt ngang, thanh âm dứt khoát và mang một sức nặng uy nghiêm khiến tất cả mọi người vô thức khựng tay lại .

Triệu Giai mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy nói : "Không di chuyển thì làm thế nào? Mấy mảnh gốm vùng sa mạc này ngậm nước sẽ nát hết!"

Tôi phớt lờ cô ta , nhanh ch.óng lao đến tủ hóa chất ở góc phòng, kéo ngăn kéo lấy ra ba lọ lớn chứa hạt gel silica khan (silica gel) màu xanh đậm và một cuộn màng bọc polymer tự hủy dùng trong thí nghiệm.

"Triệu Giai, lấy toàn bộ khay lưới thép đục lỗ bên dưới tủ ra đây! Gom tất cả các mảnh gốm vào khay lưới, không được xếp chồng lên nhau !" Tôi vừa ra lệnh vừa nhanh tay trải một lớp màng bọc lớn lên mặt bàn cao su.

"Cứ làm theo cô ấy !" Thương Mục Lâm lên tiếng, giọng nói dứt khoát của anh giống như một mệnh lệnh tối cao dập tắt mọi sự hoài nghi của đám nghiên cứu sinh. Anh lập tức bước tới, dùng đôi bàn tay to lớn của mình cẩn thận nhưng nhanh ch.óng hỗ trợ tôi di chuyển các khay hiện vật.

Tôi đổ toàn bộ hạt gel silica khan xuống đáy của khay thép lớn, sau đó đặt khay lưới chứa mảnh gốm lên trên , giữ khoảng cách ba centimet giữa hiện vật và chất hút ẩm để tránh hiện tượng rút nước quá nhanh gây nứt bề mặt. Tiếp đó, tôi kéo màng bọc polymer phủ kín toàn bộ cấu trúc khay, dùng băng dính chuyên dụng miết c.h.ặ.t bốn rìa màng bọc vào mặt bàn cao su để tạo thành một buồng cách ly độ ẩm định lượng vi mô.

"Bơm khí nitơ khô vào van phụ để đẩy hơi ẩm ra ngoài!" Tôi quay sang bảo nam trợ lý đang đứng đờ người cạnh bình khí nén.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"À... vâng !" Cậu ta luống cuống vặn van.

Dưới lớp màng bọc trong suốt, các hạt gel silica từ màu xanh đậm nhanh ch.óng chuyển sang màu hồng nhạt khi hút trọn vẹn lượng hơi ẩm còn sót lại trong không khí bao quanh mảnh gốm. Kim đồng hồ của máy đo độ ẩm mini đặt bên trong buồng cách ly do tôi tự chế lập tức hạ từ 80% xuống mức an toàn 48%, đứng im lìm một cách hoàn hảo.

Cửa phòng chỉnh lý bất ngờ bị đẩy ra .

Bà Lâm Thục Hoa đi cùng nhân viên quản lý tòa nhà vội vàng bước vào . Bà lo lắng cho an toàn của tôi nên đã ép nhân viên mở cửa bảo mật. Nhưng khi bước vào phòng, đập vào mắt bà không phải là một cảnh tượng hỗn loạn gào khóc , mà là một bầu không khí trang nghiêm, tĩnh lặng đến nghẹt thở của một phòng thí nghiệm khoa học cấp cao.

Bà đứng chôn chân bên cửa, nhìn đứa con gái bà từng cho là "bướng bỉnh, chân tay" đang đứng ở vị trí trung tâm, hai tay bám đầy bột hóa chất trắng, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một thứ ánh sáng của sự thông tuệ và quyền lực tuyệt đối.

Cạnh bên tôi , Thương Mục Lâm — người đàn ông xuất sắc nhất của thế gia thư hương nhà họ Thương — đang tỉ mỉ dùng máy đo quang phổ để kiểm tra lại bề mặt mảnh gốm qua lớp màng bọc. Sau khi thấy các chỉ số hoàn toàn ổn định, anh mới từ từ ngẩng đầu lên, thở phào một tiếng, rồi quay sang nhìn tôi .

Trong đôi mắt thâm trầm, lạnh lùng của Thương Mục Lâm lúc này không còn là sự công nhận năng lực đơn thuần nữa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/trieu-quy/chuong-6
Nó là một sự chấn động, một sự trân trọng sâu sắc dành cho một người đồng hành có thể cùng anh đứng vững giữ lại những mảnh vỡ của thời gian giữa giông bão.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trieu-quy/3-2.html.]

"Độ ẩm bề mặt hiện vật ổn định ở mức 46.5%. Cấu trúc xương gốm hoàn chỉnh, không có dấu hiệu nứt vỡ hay bong tróc lớp men nền." Thương Mục Lâm tháo găng tay ra , thanh âm trầm thấp vang vọng trong căn phòng đã ngắt tiếng chuông báo động.

Anh bước tới trước mặt tôi , trước sự chứng kiến của toàn bộ nghiên cứu sinh đang cúi đầu im lặng và bà Lâm Thục Hoa đang đứng ngơ ngác bên cửa, anh khẽ cúi người mướn đầu chào tôi một cách trang trọng:

"Cố Thanh Dao, kỹ thuật thiết lập buồng cách ly định lượng vi mô trong điều kiện khẩn cấp của cô rất xuất sắc. Nếu không có sự bình tĩnh và tư duy chính xác của cô tối nay, toàn bộ hòm hiện vật số 04 này đã biến thành phế tích. Thay mặt ban dự án Viện Nghiên cứu, tôi cảm ơn cô."

Triệu Giai mặt đỏ bừng, cúi gằm mặt xuống bàn, không dám ngước lên nhìn tôi lấy một lần . Những lời mỉa mai về "thiên kim tỉnh lẻ dựa quan hệ" lúc sáng giờ đây giống như một trò hề tự vạch áo cho người xem lưng trước năng lực thực tế không thể chối cãi của tôi .

Tôi khẽ lắc đầu, lấy một chiếc khăn giấy lau đi vết bột trắng trên ngón tay: "Đây là phương pháp xử lý tình huống khẩn cấp mà ông nội nuôi đã dạy con khi một lò gạch cũ bị sập trong mưa năm con mười hai tuổi. Nguyên lý vật lý của đất nung và gốm cổ luôn giống nhau , không có gì quá phức tạp."

Thương Mục Lâm nhìn tôi , khóe môi anh khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ — một nụ cười hiếm hoi của người đàn ông kiệm lời này : "Ông nội nuôi của cô là một người thầy vĩ đại."

Bà Lâm Thục Hoa đứng bên cửa, chiếc túi Hermès đắt tiền trên tay bà dường như trở nên vô cùng lạc lõng trong không gian đầy những máy móc và hiện vật bách niên này . Bà nhìn đứa con gái mình từng muốn ép về làm một thực tập sinh văn phòng nhàn nhã để giữ thể diện, nay lại đang được những tiến sĩ, nghiên cứu sinh đầu ngành cúi đầu nể phục.

Bà nhận ra , thế giới của đứa con gái lưu lạc hai mươi năm này rộng lớn và kiên cố hơn căn phòng tổng tài hay những buổi tiệc trà phù phiếm của bà rất nhiều. Cô không cần sự ban ơn hay sắp xếp của Cố gia để trở nên lấp lánh, bởi vì bản thân cô đã là một thỏi vàng tự thân tự tỏa sáng dưới lòng đất sâu.

Bốn giờ chiều, công việc chỉnh lý kết thúc.

Tôi thu dọn dụng cụ cá nhân cho vào chiếc vali vải dù màu xanh quân đội cũ, quẹt thẻ bước ra khỏi Cửa số 3. Trời Kinh Thành đổ một cơn mưa phùn nhẹ, hơi nước bốc lên từ nền đường nhựa mang theo cái lạnh se se của đợt gió mùa muộn.

Một chiếc xe ô tô Volvo màu đen mờ từ từ đỗ lại bên vỉa hè ngay trước mặt tôi .

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt góc cạnh của Thương Mục Lâm. Anh đặt tay lên vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc vali cũ trên tay tôi , rồi nói ngắn gọn:

"Lên xe đi , tôi đưa cô về. Thuận đường tôi muốn trao đổi với cô về bản dịch chương 4 của cuốn sách giáo sư Tống gửi, có một chi tiết về kỹ thuật làm xương gốm vùng sa mạc mà ghi chú của cô hôm qua vẫn chưa giải quyết triệt để."

Tôi nhìn anh , rồi nhìn cơn mưa đang dày hạt dần. Tôi mở cửa ghế phụ, bước lên xe, đặt chiếc vali cũ ngay ngắn dưới chân mình .

Chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ đông đúc của Kinh Thành. Giữa không gian khép kín của khoang xe, mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng và tiếng mưa rơi đều đều trên mui xe tạo nên một bầu không khí chữa lành tuyệt đối. Chúng tôi không nói chuyện yêu đương, không có những lời tán tỉnh hoa mỹ, nhưng dòng chảy của tri thức và sự thấu hiểu lặng lẽ giữa hai người trưởng thành đã bắt đầu dệt nên một sợi dây liên kết kiên cố hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.

Mục Lâm vừa lái xe vừa với tay lấy từ hộc chứa đồ ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đẩy về phía tôi :

"Cầm lấy đi . Đây là bản dập họa tiết trên mảnh vỡ đồ đồng thời Tây Chu do đích thân ông nội tôi lưu lại trong sổ tay cá nhân năm 1970. Tôi nghĩ cô sẽ cần nó cho đề tài nghiên cứu cấu trúc hoa văn sắp tới."

Tôi đón lấy chiếc hộp, ngón tay chạm vào thớ gỗ cũ kỹ, lòng dâng lên một dợn sóng nhẹ. Một bí mật nhỏ về gia tộc họ Thương — một gia tộc có ba thế hệ làm khảo cổ học với bộ sưu tập tài liệu tư nhân đồ sộ nhất Kinh Thành — dường như đang từ từ hé mở trước mắt tôi qua chiếc hộp nhỏ này .

Chương 6 của TRIỀU QUY vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, HE, Hiện Đại, Hào Môn Thế Gia, Gia Đình, Chữa Lành, Sảng Văn, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo