Loading...
Lớn lên Hứa Vị mới đời y chang mấy cái khuôn mẫu trong tiểu thuyết.
Theo như mấy cái khuôn mẫu đó thì chuyện của chắc chỉ hai hướng: một là kết thúc êm với chiều chuộng lên trời, hai là kết thúc êm với hành lên bờ xuống ruộng.
Lúc đụng mặt Mộ Dung Việt, tim Hứa Vị cũng rung rinh, mặt ...
Hứa Vị: Anh thấy trong khó chịu chỗ nào ?
Mộ Dung Việt: Sức khỏe , thói hư tật .
Hứa Vị: ?
Mộ Dung Việt: Mét chín.
Hứa Vị: ? Đầu óc vấn đề gì đấy?
Mộ Dung Việt: Một trăm bốn.
Hứa Vị: Thế đây.
Mộ Dung Việt: Muốn xem duyên đôi ? Cũng thú vị đấy.
Hứa Vị: .
— Hóa là thằng khùng.
Về , cái tên khùng đó thành bạn trai .
Xem cái cuộc đời chó má hết cứu nổi .
Hứa Vị đành sống tạm bợ cho qua ngày .
Đối phó với " bạn trai": Con trai bác chỉ đáng giá nhiêu đây thôi hả?
Đối phó với " thầm thương trộm nhớ bạn trai": Cô đừng chỉ đó võ mồm, ngon thì quăng tiền đây xem nào?
·
Mộ Dung Việt luôn tin chắc là may mắn, vì gia đình hảo, bạn bè hảo, vớ cô "vợ" hảo.
Mặc dù thì tự tin lắm: "Cái thằng bạn trai nghèo rớt mồng tơi đó quen con là để đào mỏ thôi."
Anh nhắc khéo bà: "Chẳng lẽ vẻ ngoài trai với cả bụng đầy chữ của con đáng nhắc tới ?"
Mặc dù bạn của chả hiểu gì về tình yêu: "Hứa Vị bình thường bỏ xừ, chả hiểu mày mê nó, tao là tao ưa nó đó."
thấy mừng: "May là mày ưa em . Mày mà ưa là em tranh giành ."
Mặc dù "vợ" cứ thích lôi bệnh viện: "Bác sĩ ơi, thật sự bệnh gì hả?"
" trả thêm tiền cũng ?"
Lại quan tâm .
Mộ Dung Việt với chất giọng đầy cưng chiều: "Cục cưng , bệnh mà, bệnh mê em thành..."
Hứa Vị đầu, mười giây chạy trăm mét.
Tóm tắt một câu: Chồng bệnh não lâu năm, vợ vẫn quyết bỏ rơi.
Thông điệp: Cuộc đời khó mà trọn vẹn, nhưng thái độ đối mặt với cuộc sống cũng đủ để đổi cái kết.